Legoland

About me

Thứ Tư, 30 tháng 12, 2015

Phần 3 - Áp lực cân bằng giữa học tập và công việc

2009 - 2010 

Đối với mình, 2 năm đầu tiên ở Đức có thể nói là 2 năm khó khăn nhất trong cuộc đời. Phải vừa thích nghi với cuộc sống, thích nghi với việc học, lại vừa phải lo đi làm thêm để trang trải chi phí sinh hoạt. Du học sinh mới sang thường tiếng chưa được tốt, nên chỉ có thể làm thêm những công việc chân tay. Không biết với các bạn khác thì như thế nào, nhưng đối với mình thì đó hoàn toàn không phải là một việc dễ dàng. Thế nhưng tự an ủi "người khác làm được, thì mình cũng làm được". Việc làm thêm đầu tiên của mình khi sang Đức là...rửa bát trong một nhà hàng, thường là vào thứ sáu và thứ bảy. Vậy là thứ sáu, sau khi đi học về, mình chỉ được nghỉ ngơi 1-2 tiếng, rồi đi làm cho tới 12h đêm-1h sáng. Khó khăn nhất là những đêm mùa đông, tuyết rơi đầy, một mình đạp xe về nhà, xung quanh chỉ toàn cánh đồng tuyết rộng mênh mông và những ngôi nhà đã tắt hết đèn...Thế nhưng không hiểu sao lúc đó mình không thấy sợ, chỉ ngước nhìn lên trời ngắm những vì sao và tin tưởng vào những điều tốt đẹp...Những ngày đầu, mình đã khóc rất nhiều khi nhìn thấy bàn tay mình bị bong tróc da vì phải ngâm nước nóng và hóa chất hàng giờ. Mẹ đã phải an ủi mình :´( Nhưng có lẽ cũng chính nhờ những khó khăn ấy mà mình đã có thể quyết tâm dồn hết sức lực cho việc học, bởi đó là mục tiêu và cũng là niềm an ủi lớn nhất của mình lúc đó.

Chủ Nhật, 27 tháng 12, 2015

Phần 2 - Cuộc sống ở Đức và những áp lực

Hôm nay mình tự dành cho mình một ngày ngủ thật đã, bởi vì dù gì nó cũng là chủ nhật...và mình cũng cần nạp một chút năng lượng cho tuần tiếp theo.

Mình có cảm giác một ngày ở Đức trôi qua nhanh hơn ở Việt Nam. Cũng có thể một phần vì mùa đông ở đây trời tối rất nhanh (tầm 4h chiều là bắt đầu tắt nắng rồi). Nhưng một phần nữa cũng là bởi một khi đã bị cuốn vào công việc, vào nhịp sống công nghiệp ở đây, thì sẽ không còn có...cảm giác gì về thời gian nữa. Ngày nào cũng trôi qua như nhau với ngần nấy công việc, mọi thứ đều được lên lịch trước. Có lần muốn hẹn bạn bè người Đức tụ tập nấu đồ ăn Việt Nam, phải email qua email lại tới gần 2 tháng mới nhất trí được 1 Termin (lịch hẹn). Đi đâu, làm gì cũng cần Termin. Hồi mới sang Đức mình bị chảy máu dạ dày, muốn đi khám phải đặt 1 tháng mới có được lịch thử máu, 1 tháng sau mới nhận được kết quả. May mà không có vấn đề gì nghiêm trọng, nếu không có lẽ sẽ "die" trước khi có được lịch khám rồi :( Mặc dù đời sống vật chất ở đây cao, nhưng đời sống tinh thần đối với mình lại...quá chán. Nhiều khi mọi thứ "in Ordnung" (ngăn nắp) quá lại làm cho người ta cảm thấy ngột ngạt. Ở bên này nếu mà không đi học hay đi làm, nói chung là không có việc gì làm mà suốt ngày phải ngồi ở nhà, thì có lẽ sẽ rất dễ...mắc bệnh trầm cảm. Ở bên Đức này sẽ rất là hiếm hoi để nhìn thấy...những nụ cười. Ở công ty mình rất được mọi người quý vì hay cười, nên tạo cho mọi người cảm giác thân thiện, dễ gần. Đã có một lần một học sinh người nước ngoài hỏi mình, vì sao người Đức lúc nào trông cũng stress như vậy? Na ja, so sind sie halt (đơn giản là họ như thế). Nhưng có lẽ một phần cũng bởi cuộc sống ở đây quá nhiều áp lực...!?!

Thứ Bảy, 26 tháng 12, 2015

Phần 1 - Tôi của ngày hôm qua...

Cho đến bây giờ mỗi khi nghĩ lại, mình vẫn không thể tưởng tượng nổi mình đã "sống sót" như thế nào trong suốt hơn 6 năm qua tại Đức :D Nhiều khi nghĩ đó hẳn là một điều kì diệu.

Quay ngược thời gian lại khi mình vẫn còn ở Việt Nam...
Đã từng có người gọi mình là "búp bê trong tủ kính" (chắc tại vì thấy mình quá khác biệt với thế giới này), còn Mẹ thì hay trêu mình là Maika (kiểu ngây ngô, cái gì cũng không biết :D ). Ừ, thì thực sự là mình hồi đó chẳng biết cái gì ngoài việc học. Chỉ biết đường từ nhà đến trường, từ trường về nhà, hết. Phương tiện di chuyển chính của mình là...xe buýt. Ngoài ra, Mẹ đưa đi đâu thì biết đi đấy, vì mình cũng không biết đi xe máy :D Chưa bao giờ biết tự mua sắm cho mình dù là một chiếc quần áo (bởi tất cả đã có Mẹ lo). Mãi đến khi gần hết năm thứ nhất đại học (năm mình 19 tuổi) mình mới được Mẹ tặng cho một chiếc điện thoại di động. Mình cũng chỉ lôi nó ra ngắm nghía một lúc, rồi đem cất vào trong tủ, vì mình cũng chẳng có nhu cầu dùng điện thoại lúc đó. Chiếc máy tính đầu tiên, cũng là chiếc máy tính mình đang dùng hiện tại, được Mẹ mua cho nửa năm trước khi sang Đức. Còn nhớ khi viết bài Hausarbeit (bài viết luận) đầu tiên ở Đức, mình đã viết bằng tay ra giấy trước, rồi sau đó mới gõ lại vào máy tính cho chắc, vì thực sự là hồi đó mình vẫn chưa biết sử dụng Microsoft Word :P