Năm 2016 đối với mình là một năm của rất nhiều cảm xúc và sự thay đổi...có những lúc lên cao và cũng không hiếm những khi cảm thấy chạm tới đáy của vực sâu. Nhưng dù sao thì đó cũng là quy luật cuộc đời. Nếu không có những sai lầm, những vấp ngã, những thất bại...thì con người ta chẳng thể nào trưởng thành được. Thôi thì tự ngồi suy ngẫm lại chặng đường đã qua để rút ra cho mình những bài học sau này vậy.
1. Không bao giờ được đánh mất niềm tin
Niềm tin là một thứ không có hình dáng, không thể sờ hay chạm vào được, thế nhưng nó lại là một yếu tố vô cùng quan trọng quyết định thành công của mỗi người. Có những giai đoạn khó khăn trong cuộc sống mà người ta nhiều khi bị mất hết niềm tin vào tương lai. Nhưng rồi nghĩ lại, thấy mình cứ bi quan thì cũng chẳng giúp ích được gì. Vậy là mình lấy mấy tờ notes ra viết lên những suy nghĩ tích cực mà mình cần phải có "Be strong!", "You can do it!", "Believe in yourself!", "Work hard!".....Nếu chính mình không mạnh mẽ, thì chẳng ai có thể giúp được mình.
A space for the soul ✨ Thanh Tâm´s Blog
Success is uncommen, therefore not to be enjoyed by the common man. If I strived to be normal, how could I ever be different? If I was never different than my peers, how could I achieve greater success than the rest of the pack? So the next time someone say you´re unusual, take pride in it. That´s what will set you apart, and set you up for success. Be different, be unique! -Star Hughes-
Chủ Nhật, 8 tháng 1, 2017
Những điều rút ra từ năm 2016
Nhãn:
áp lực,
công việc,
cuộc sống,
du học,
du học Đức,
du học sinh,
Đức,
suy nghĩ tích cực,
suy nghĩ về cuộc sống,
Tam Nguyen,
thành công,
trải nghiệm,
Viet Nam
Google Account Video Purchases
Deutschland
Thứ Hai, 5 tháng 12, 2016
Gửi những bạn sinh viên xa nhà! (Phần 1)
Vậy là một mùa Nô-el nữa lại đến và một năm nữa lại sắp qua đi. Đây là mùa Nô-el đầu tiên mình không còn phải bù đầu với sách vở, với các kì thi. Nhanh thật đấy, thời gian này năm ngoái mình còn đang giam mình ở trong phòng, quên ăn quên ngủ ở thư viện để viết cho xong bài tốt nghiệp Master. Nhiều khi mệt mỏi, căng thẳng ở mức cao độ, chỉ muốn buông xuôi, về bên Mẹ ăn uống rồi ngủ một giấc thật ngon lành, không âu lo.....Vậy mà bẵng đi cũng đã 7 năm rồi, kể từ cái ngày mình rời xa những gì tưởng chừng thương yêu nhất, sống một cuộc sống tự lập đúng nghĩa.
Tốt nghiệp, rồi đi làm. Mọi thứ đến và đi quá nhanh, cuộc sống bộn bề cứ cuốn con người ta đi, khiến mình chẳng còn có thời gian mà ngồi ngẫm nghĩ, nhung nhớ lại quãng thời gian sinh viên đầy "gian khó" và nhiều kỉ niệm đã qua. Có những niềm vui và nỗi buồn, cũng có những trải nghiệm đầy nước mắt...nhưng tất cả đã đúc kết nên chính mình mạnh mẽ như ngày hôm nay.
Tốt nghiệp, rồi đi làm. Mọi thứ đến và đi quá nhanh, cuộc sống bộn bề cứ cuốn con người ta đi, khiến mình chẳng còn có thời gian mà ngồi ngẫm nghĩ, nhung nhớ lại quãng thời gian sinh viên đầy "gian khó" và nhiều kỉ niệm đã qua. Có những niềm vui và nỗi buồn, cũng có những trải nghiệm đầy nước mắt...nhưng tất cả đã đúc kết nên chính mình mạnh mẽ như ngày hôm nay.
Thứ Sáu, 25 tháng 11, 2016
Tản mạn cuối năm 2016
Vậy là một năm nữa lại sắp trôi qua...
Đã 8 cái Tết rồi mình không được ở bên gia đình...Đôi khi nghĩ lại những gì đã qua, bỗng có một cảm giác gì đó chơi vơi...Tự hỏi, nếu như ngày ấy không đi du học, thì cuộc đời của mình bây giờ sẽ như thế nào?!? Cũng khó hình dung lắm. Có thể là mình sẽ chăm chỉ đi học, đi làm MC, rồi ra trường, kiếm một công việc nào đó ổn định, rồi như bao người sẽ lấy chồng, sinh con. Bạn bè của mình ở Việt Nam ai cũng như vậy cả.
Ngày ấy mình ra đi với một suy nghĩ rất đơn giản, đi học xong rồi về, vì thời gian đầu mới sang nhớ gia đình, nhớ Hà Nội khủng khiếp :( Mình thèm cái sự ồn ào nhộn nhịp của Hà Nội, thèm những món ăn gắn liền với tuổi thơ, thèm những bữa cơm ấm áp bên gia đình,...Vậy mà khi tỉnh dậy, mọi thứ bỗng chốc vụt tan biến. Bắt đầu những tháng ngày chỉ được nhìn thấy Mẹ qua Yahoo!, qua Skype.
Hơn 7 năm sống bên Đức, là hơn 7 lần mình chuyển nơi ở. Lâu dần thì chai lì cảm xúc, chả còn có cảm tình với nơi nào, vì ở đâu cũng thấy mình sống được. Nếu như 7 năm trước, mình chỉ có biết đến học, học và học, thì bây giờ mình đang phải tập quen với một cuộc sống khác hẳn, khi bắt đầu bước chân vào con đường tạo dựng sự nghiệp. Thời gian đầu, mình stress kinh khủng và hay cáu kỉnh, bực tức. Nhiều khi chỉ muốn đóng cửa lại nằm trong phòng khóc một mình. Để rồi hôm sau tỉnh dậy lại làm như chưa từng có chuyện gì xảy ra, ngẩng cao đầu và bước tiếp.
Ngay bây giờ đây, mình chưa có hình dung gì về cuộc sống của mình ở một vài năm tiếp theo. Đối với mình hiện tại thì sự nghiệp có vị trí ưu tiên. Công việc ở đâu, thì mình ở đó. Nếu có thời gian, thì mình sẽ đi du lịch đây đó, với những người mà mình thực sự thương yêu. Cũng muốn xách vali lên và đi ngay lắm, cơ mà cuộc đời chưa cho phép :( Thôi thì cứ lại cố gắng chăm chỉ làm việc vậy.
Đã 8 cái Tết rồi mình không được ở bên gia đình...Đôi khi nghĩ lại những gì đã qua, bỗng có một cảm giác gì đó chơi vơi...Tự hỏi, nếu như ngày ấy không đi du học, thì cuộc đời của mình bây giờ sẽ như thế nào?!? Cũng khó hình dung lắm. Có thể là mình sẽ chăm chỉ đi học, đi làm MC, rồi ra trường, kiếm một công việc nào đó ổn định, rồi như bao người sẽ lấy chồng, sinh con. Bạn bè của mình ở Việt Nam ai cũng như vậy cả.
Ngày ấy mình ra đi với một suy nghĩ rất đơn giản, đi học xong rồi về, vì thời gian đầu mới sang nhớ gia đình, nhớ Hà Nội khủng khiếp :( Mình thèm cái sự ồn ào nhộn nhịp của Hà Nội, thèm những món ăn gắn liền với tuổi thơ, thèm những bữa cơm ấm áp bên gia đình,...Vậy mà khi tỉnh dậy, mọi thứ bỗng chốc vụt tan biến. Bắt đầu những tháng ngày chỉ được nhìn thấy Mẹ qua Yahoo!, qua Skype.
Hơn 7 năm sống bên Đức, là hơn 7 lần mình chuyển nơi ở. Lâu dần thì chai lì cảm xúc, chả còn có cảm tình với nơi nào, vì ở đâu cũng thấy mình sống được. Nếu như 7 năm trước, mình chỉ có biết đến học, học và học, thì bây giờ mình đang phải tập quen với một cuộc sống khác hẳn, khi bắt đầu bước chân vào con đường tạo dựng sự nghiệp. Thời gian đầu, mình stress kinh khủng và hay cáu kỉnh, bực tức. Nhiều khi chỉ muốn đóng cửa lại nằm trong phòng khóc một mình. Để rồi hôm sau tỉnh dậy lại làm như chưa từng có chuyện gì xảy ra, ngẩng cao đầu và bước tiếp.
Ngay bây giờ đây, mình chưa có hình dung gì về cuộc sống của mình ở một vài năm tiếp theo. Đối với mình hiện tại thì sự nghiệp có vị trí ưu tiên. Công việc ở đâu, thì mình ở đó. Nếu có thời gian, thì mình sẽ đi du lịch đây đó, với những người mà mình thực sự thương yêu. Cũng muốn xách vali lên và đi ngay lắm, cơ mà cuộc đời chưa cho phép :( Thôi thì cứ lại cố gắng chăm chỉ làm việc vậy.
Thứ Sáu, 14 tháng 10, 2016
Viết cho Mẹ
Mẹ yêu ơi, thế là con đã rời xa vòng tay yêu thương của Mẹ được hơn 7 năm rồi.
Nhìn lại chặng đường 7 năm qua mà con đã đi, nhiều khi con cứ ngỡ mọi thứ chỉ là giấc mơ...
Giờ đây con không còn là một cô bé hay mít ướt nữa. Con rắn rỏi và mạnh mẽ hơn rất nhiều rồi...đôi khi còn quá lý trí và chai lỳ cảm xúc luôn...Không phải là con muốn vậy đâu, mà là cuộc đời dạy con phải như vậy. Con lại nhớ khi con vẫn còn ở bên Mẹ, Mẹ che chở cho con mọi điều để con có thể tập trung hết sức vào học hành. Mẹ luôn mong cho con những điều tốt đẹp nhất, Mẹ gánh vác mọi thứ để con không bao giờ phải vất vả. Cuộc đời trong mắt con khi ấy thật là nhiều màu hồng. Nhưng cuộc đời thật sự nào chỉ có mỗi màu hồng, đúng không Mẹ? Chỉ là Mẹ đã đeo cho con đôi kính màu hồng mà thôi.
Nhìn lại chặng đường 7 năm qua mà con đã đi, nhiều khi con cứ ngỡ mọi thứ chỉ là giấc mơ...
Giờ đây con không còn là một cô bé hay mít ướt nữa. Con rắn rỏi và mạnh mẽ hơn rất nhiều rồi...đôi khi còn quá lý trí và chai lỳ cảm xúc luôn...Không phải là con muốn vậy đâu, mà là cuộc đời dạy con phải như vậy. Con lại nhớ khi con vẫn còn ở bên Mẹ, Mẹ che chở cho con mọi điều để con có thể tập trung hết sức vào học hành. Mẹ luôn mong cho con những điều tốt đẹp nhất, Mẹ gánh vác mọi thứ để con không bao giờ phải vất vả. Cuộc đời trong mắt con khi ấy thật là nhiều màu hồng. Nhưng cuộc đời thật sự nào chỉ có mỗi màu hồng, đúng không Mẹ? Chỉ là Mẹ đã đeo cho con đôi kính màu hồng mà thôi.
Thứ Tư, 30 tháng 3, 2016
💎 Suy nghĩ về cuộc sống 💎
Sau tất cả những trải nghiệm, mình tin tưởng sâu sắc một điều, đó là mọi thứ xảy ra trong cuộc sống này đều có lý do riêng của nó. Sẽ có những lúc thất bại, những lúc đau khổ đến tột cùng, chỉ muốn buông xuôi tất cả...Nhưng một khi đã vượt qua rồi, ta sẽ thấy mình rắn rỏi và vững vàng hơn, để sẵn sàng cho những điều lớn lao hơn mà chính bản thân mình cũng không hình dung hết.
Thành công là một khái niệm rất tương đối. Mỗi người sẽ có những định nghĩa về thành công cho riêng mình. Thậm chí ở mỗi giai đoạn khác nhau trong cuộc sống, cái nhìn về thành công của chính bản thân mình cũng sẽ ít nhiều thay đổi. Đối với mình, thành công không phải là có nhiều vật chất, có địa vị xã hội, hay đạt được thành tựu gì to lớn, mà đơn giản đó là thấy mình của ngày hôm nay tốt hơn mình của ngày hôm qua. Mình không bao giờ nhìn vào một ai đó rồi ganh đua với họ, bởi để vượt qua được chính bản thân mình cũng đã tốn rất nhiều thời gian và sức lực rồi.
Thành công là một khái niệm rất tương đối. Mỗi người sẽ có những định nghĩa về thành công cho riêng mình. Thậm chí ở mỗi giai đoạn khác nhau trong cuộc sống, cái nhìn về thành công của chính bản thân mình cũng sẽ ít nhiều thay đổi. Đối với mình, thành công không phải là có nhiều vật chất, có địa vị xã hội, hay đạt được thành tựu gì to lớn, mà đơn giản đó là thấy mình của ngày hôm nay tốt hơn mình của ngày hôm qua. Mình không bao giờ nhìn vào một ai đó rồi ganh đua với họ, bởi để vượt qua được chính bản thân mình cũng đã tốn rất nhiều thời gian và sức lực rồi.
Nhãn:
cuộc sống,
hành trình,
makes you stronger,
mạnh mẽ,
suy nghĩ về cuộc sống,
thành công,
thất vọng,
trải nghiệm,
what doen´t kill you
Google Account Video Purchases
Deutschland
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
