Mẹ yêu ơi, thế là con đã rời xa vòng tay yêu thương của Mẹ được hơn 7 năm rồi.
Nhìn lại chặng đường 7 năm qua mà con đã đi, nhiều khi con cứ ngỡ mọi thứ chỉ là giấc mơ...
Giờ đây con không còn là một cô bé hay mít ướt nữa. Con rắn rỏi và mạnh mẽ hơn rất nhiều rồi...đôi khi còn quá lý trí và chai lỳ cảm xúc luôn...Không phải là con muốn vậy đâu, mà là cuộc đời dạy con phải như vậy. Con lại nhớ khi con vẫn còn ở bên Mẹ, Mẹ che chở cho con mọi điều để con có thể tập trung hết sức vào học hành. Mẹ luôn mong cho con những điều tốt đẹp nhất, Mẹ gánh vác mọi thứ để con không bao giờ phải vất vả. Cuộc đời trong mắt con khi ấy thật là nhiều màu hồng. Nhưng cuộc đời thật sự nào chỉ có mỗi màu hồng, đúng không Mẹ? Chỉ là Mẹ đã đeo cho con đôi kính màu hồng mà thôi.